“Khổng lồ xanh” thức giấc: Trung Quốc, và Cần Sa

Những cải cách cần sa và việc thị trường châu Âu mở cửa ở thời điểm này như một tràn sóng lớn cho ngành công nghiệp cần sa trên toàn cầu, nhưng còn “khổng lồ xanh” cần sa Trung Quốc thì sao?

Có rất nhiều sự châm biếm trên con đường hướng đến sự hợp pháp hóa cần sa trên toàn cầu. Quá nhiều để nói đến. Nhưng chắc chắn một một trong những điều kì quặc nhất luôn là sự chấp nhận và hợp pháp hóa cần sa ở Trung Quốc.

Sử dụng cần sa vào trong nghi thức, tôn giáo và y tế đã được nhắc đến trong những văn bản ở Trung Quốc từ lúc 3000 năm trước công nguyên và có cả những tài liệu y học tận 2000 năm trước. Nó đã tồn tại qua các triều đại hoàng đế, Thời đại của những Đế chế phương Tây, và trải qua cuộc cách mạng văn hóa, chính trị và hai cuộc thế chiến thì cho đến năm 1985 Trung Quốc mới thật sự tuyên bố cần sa là “bất hợp pháp”.

Trong khoảng thế kỷ 19 lúc nước Anh chiếm đóng, phần đông người đạo Hồi ở Tân Cương của đất nước này là những nhà sản xuất cần sa quy mô lớn (và xuất khẩu) tới Ấn Độ. Mọi giao dịch hoàn toàn hợp pháp theo biểu thuế quan cho đến năm 1934 khi chính phủ cộng sản cắt đứt thương mại pháp lý.

Hiện nay, hình phạt cho quá trình sản xuất này là 10-15 ngày giam giữ và 2.000 nhân dân tệ (xấp xỉ 300 đô la). Nhưng buôn bán trái phép có thể là mang án tử hình. Cuối năm trước, Trung Quốc đã thi hành án tử hình 10 người tội danh buôn bán ma túy ở nơi công cộng nhằm gửi đi thông điệp mạnh mẽ của một chiến dịch mới chống ma túy

Nhưng đối với những người phương tây, họ cảm thấy một điều khó hiểu hơn: Vậy đâu là “thị trường?” Nơi nào và như thế nào mà cần sa dần được giới thiệu lại với đất nước trong thời kỳ cải cách toàn cầu?

Gai dầu được trồng trên diện rộng

Những nông dân phía bắc của tỉnh Hắc Long Giang, gần Nga; họ đang sản xuất gai dầu hợp pháp thời gian này – trong phạm vi công nghiệp, y tế và nhu yếu phẩm. Đây là loại cây trồng chứa lợi nhuận cao cho người nông dân – nó mang đến khoảng 1500 đô la cho mỗi mẫu Anh. Số tiền này nhiều hơn hẳn so với những vụ khác như trồng bắp ngô. Chính quyền Trung Quốc đã nhắm mắt làm ngơ với hoạt động sản xuất của nó từ hồi đầu thế kỷ nay. Đến năm 2003, họ đã ban hành các quy định để bình thường hóa ngành công nghiệp này.

Khu vực sản xuất này cũng chiếm một nửa tổng diện tích đất nông nghiệp đang được sản xuất gai dầu hợp pháp trên toàn cầu. Bạn không đọc nhầm đâu.

Hơn một nửa bằng sáng chế cần sa trên toàn cầu là người Trung Quốc.

Trong thế kỷ 20, qua những chuyển đổi cải cách của cần sa, chưa kể kiến thức y học phương tây đã thúc tiến cho loài cây này; không mấy ngạc nhiên khi chính phủ Trung Quốc bắt đầu hướng đến hỗ trợ nghiên cứu y học và ngành công nghiệp đang phát triển này. Nó cũng gây bất ngờ từ sớm trong những năm thập niên 70, thời gian Trung Quốc tham gia chiến tranh ở Việt Nam, chính phủ cần một nguồn vải may mặc giá rẻ cho những người lính. Họ cũng cần những loại y dược rẻ tiền mà phù hợp với những khả năng kháng khuẩn mạnh mẽ, đặc biệt là ở những khu rừng nhiệt đới ẩm ướt.

Khoảng một nửa thế giới với 600 bằng sáng chế là của Trung Quốc; một cuộc đua đối đầu với tiềm năng của Israel cả trong dược phẩm cannabinoid và thiết bị y tế.

Ngày nay, có một sự đánh giá cao hơn y học “truyền thống” trước đây của Trung Quốc, một cú vượt bậc của y học phương Tây. Sự phát hiện được gọi là “hệ thống nội sinh cannabinoid” trong cơ thể bởi các nhà khoa học Israel đã mở ra một kỷ nguyên cho sự đổi mới trong lĩnh vực này. Không chỉ có cần sa mà còn có những loại sản phẩm và thảo dược tự nhiên khác, và kể cả châm cứu cũng kích hoạt ECS.

Nói cách khác, thương mại cần sa y tế nội địa Trung Quốc đang sẵn sàng để cất cánh ra thế giới với “dân số xám” nhất thế giới. Vì rõ ràng đã có con ngựa ở phương Tây vừa rời khỏi chuồng.

Nhưng tất cả điều này có nghĩa gì với những đối thủ đang cạnh tranh với Trung Quốc?

Giao tranh thương mại đang diễn ra.

Loại cây này đã có tự tính chính trị cao, chưa kể đến những sự phát triển về địa thế chính trị đang định hình ngành công nghiệp toàn cầu này; việc xuất khẩu gai dầu ở Trung Quốc sẽ như một cuộc quấy rối toàn cầu.

Sự quản lý của chính quyền Tổng thống Donald Trump cần nhớ rằng họ đã cấp phép nhập khẩu thị trường dược phẩm trong mùa hè này (trong khi vẫn còn lệnh cấm với các nhà sản xuất trong nước vì hạn đổi lịch). Điều này chẳng phải vô cớ để dự đoán, dĩ nhiên là sau đó Trump cũng ký kết một thỏa thuận với Tổng thống Israel Benjamin Netanyahu để trì hoãn ngày cần sa y tế của Israel để dành phần thời gian còn lại cho sự trao đổi chính trị nhằm hỗ trợ việc di dời thủ đô từ Tel Aviv đến Jerusalem.

Một lệnh “cấm vận” của Mỹ đối với nguồn cần sa-Trung Quốc sẽ là một trong những phản ứng hết sức tự nhiên của sự quản lý chính quyền Hoa Kỳ hiện nay, khi mà họ không những đã từng dùng con bài tương tự với Israel và UK, mà còn chưa có động thái gì trong việc tái phân loại cần sa trong danh mục cấm.

Trông chờ điều gì nếu cho phép nhập khẩu?

Cân nhắc cẩn thận. Trong khi châu Âu (ít nhất là ở Bắc Mỹ) có những điều khoản kỳ quặc khi nói đến kinh doanh quốc tế, điều này ở Trung Quốc lại khác xa.

Ngoài những hình phạt khủng khiếp với việc làm thủ tục giấy tờ sai..v.v, có rất nhiều khác biệt trong kinh doanh, y tế và hơn nữa là sự phân cách về văn hóa, nó hoàn toàn xa lạ (đặc biệt) đối với những người phương Tây.

Cân nhắc cẩn thận, và tìm những đối tác trong khu vực nếu có thể. Ở đâu để có thể gặp gỡ những đối tác người Trung Quốc?

Những nhà đầu tư Trung Quốc đang bắt đầu thâm nhập vào các thị trường Châu Âu thông qua các hội nghị. Trong vài năm trở lại đây, trong khi họ vẫn còn đơn lẻ, những bác sĩ người Trung Quốc, những nhà khoa học và đầu tư đã bắt đầu xuất hiện ở phương tây, đặc biệt trong các diễn đàn định hướng sức khỏe ở Châu Âu.

Nguồn: Cannabisindustryjournal 

Dịch giả: 3G

Search